Bỉ Ngạn hoa, trào dâng bờ đối diện……. Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu….. Nở nghìn năm, ngàn năm hoa cũng lụi….. Hoa và lá, lâu dài chẳng gặp mặt nhau.

Bạn đang xem: Sông vong xuyên hoa bỉ ngạn


“đây là bài mình sưu tầm từ bên trên mạng. Hoàn toàn không yêu cầu do mình viết. Xin kể lại: người sáng tác bài này không phải là mình. Tôi chỉ là ước ao share mang đến mn.”

Bỉ Ngạn hoa và hồ hết chuyện chưa kể

*

Bỉ Ngạn hoa khai khai bỉ ngạn,Vong Xuyên hà chúng ta diệc vong xuyên.Nại Hà kiều đầu ko nại hà,Tam Sinh thạch thượng tả tam sinh.*Bỉ Ngạn hoa, dâng lên bờ đối diệnBờ Vong Xuyên, vậy mà lại cũng quên sôngĐứng trước cầu Nại Hà làm sao biếtĐá Tam Sinh, biên chép hết tía đời–

Lưu ý: phần đông từ như bỉ ngạn, demo ngạn, vong xuyên, nề hà hà… bao giờ nó là danh tự riêng đang viết hoa và không thay đổi tên, còn thông thường thì đang viết gần kề nghĩa cho chúng ta dễ phát âm nhé. Ví dụ như bỉ ngạn = bờ bên kia, miền cực lạc.

Bỉ Ngạn hoa, vĩnh viễn sống bờ vị trí kia nở rộ, demo Ngạn* tâm, chỉ có ở bờ bên đây hãy còn sững sờ trước giới hạn của sự việc sống và cái chết, là mãi mãi biện pháp xa, thời gian bất động không còn có ngày mai… làm Bỉ Ngạn hoa, cũng giống như làm cây cat Cánh (ý nghĩa của sự vĩnh cửu)… Phật nói ngơi nghỉ bờ mặt kia, vô sinh vô tử, vô khổ vô bi, vô dục vô cầu, là một thế giới cực lạc quên hết toàn bộ đau thương, nơi gồm loài hoa này vượt qua không tính Tam giới, không phía bên trong Ngũ hành, sinh trưởng ngơi nghỉ miền cực lạc không nhiều nước, ko thân ko lá, đỏ tươi rực rỡ, Phật nói, sẽ là Bỉ Ngạn hoa.(*) demo Ngạn: demo là mặt này, trái cùng với bỉ (bên kia). Demo ngạn là bờ bên này của biển khơi khổ, là bờ sanh tử luân hồi. Tín đồ đứng địa điểm bờ mặt nầy thì còn chịu trong vòng sanh tử luân hồi nơi cõi trần. Bỉ ngạn là bờ bên đó của biển khơi khổ, là bờ giải thoát, dành cho người đắc đạo. Tín đồ đứng chỗ bờ bên kia thì ra khỏi luân hồi, đi vào cõi linh nghiệm Hằng Sống, cần bờ mặt kia có cách gọi khác là: Giác ngạn, Đạo ngạn.

Tương truyền hoa này chỉ nở chỗ Hoàng Tuyền, một số trong những người lại cho rằng nó chỉ nở kè sông Tam Đồ* của Âm phủ, là loài hoa tiếp đón của vị trí kia bờ Vong Xuyên. Hoa cũng tương tự máu, tỏa nắng rực rỡ đỏ tươi, tuy vậy có hoa mà không có lá, là chủng loại hoa độc nhất nở dưới cõi âm. Nghe nói hương thơm hoa Bỉ Ngạn rất bao gồm ma lực, có thể gợi lại cam kết ức của fan chết lúc còn sống. Trên phố đến Hoàng Tuyền có rất nhiều loài hoa này, tự xa chú ý lại trông như một tờ thảm huyết được trải lâu năm vô tận, cũng bởi vì màu đỏ của nó còn hệt như lửa nên có tên gọi khác là “Con con đường rực lửa”, cũng là tuyến phố dài tốt nhất trên suối vàng có cảnh quan và màu sắc đến nhường nhịn này. Một khi linh hồn thừa qua Vong Xuyên, ngay tắp lự quên đi hết các chuyện của kiếp trước, tất cả những gì đang qua đầy đủ để lại sinh sống miền rất lạc, cách theo hướng dẫn của con phố hoa này nhưng đi về phía ngục U Minh.

(*) Sông Tam Đồ (Tam Đồ xuyên): theo truyền thuyết, sông Tam Đồ là mặt đường ranh giới giữa cuộc đời và loại chết. Bởi vì dòng nước sẽ nhờ vào hành vi của người chết thời điểm còn sinh sống mà chia là tía cấp bậc: chậm rì rì rãi, thông thường và tan siết, cho nên vì thế mới được điện thoại tư vấn là Tam Đồ (đồ = con đường đi). Theo bốn liệu được tra, tương tự như sống tuyệt chết, chỉ gồm luân hồi mới có thể vượt qua được, phương thức vượt qua sông Tam Đồ cũng chỉ có một, đó đó là đi đò trên sông Tam Đồ, ngoài cách đây ra không hề cách làm sao khác. Tuy thế mà đi đò cũng cần có phí, linh hồn không tồn tại lộ phí thì chẳng thể leo lên đò, cho dù là leo lên cũng sẽ bị tín đồ chèo thuyền ném xuống sông. Phần nhiều linh hồn ko được qua sông bởi vì dục vọng mong muốn được luân hồi của phiên bản thân mà sẽ tự mình lội nước, tuy vậy nước sông Tam Đồ không chỉ là không bao gồm sức nổi, lại còn có kịch độc rất có thể ăn mòn linh hồn.

Những vong hồn một khi vẫn xuống nước đang vĩnh viễn không có thời cơ lên bờ nữa, chỉ tất cả thể trở thành quỷ nước dưới sông Tam Đồ mà lại thôi. Những bé quỷ nước vĩnh viễn cần thiết đầu bầu này sẽ chịu đựng sự thống khổ với băng lãnh của nước sông ngấm vào xương, thậm chí là còn xuất hiện lòng đố kỵ so với những linh hồn khác có hy vọng được luân hồi. Chỉ cần phải có linh hồn rơi xuống nước thôi, bầy họ sẽ ùa nhau nhào tới, kéo những người nọ xuống lòng sông để biến thành quỷ nước như lũ họ.“Bỉ Ngạn hoa, nở ngơi nghỉ miền rất lạc, chỉ thấy hoa, không thấy lá.”

Bỉ Ngạn hoa, hoa nở một ngàn năm, hoa tàn một ngàn năm, khi hoa nở thì lá đã tan mất, nhưng khi lá mọc nhiều năm thì hoa lại bước đầu héo tàn, hoa với lá của Bỉ Ngạn hoa mặc dù cho là cùng tầm thường một rễ, tuy nhiên đời đời kiếp kiếp lâu dài không chạm mặt gỡ. Hay cho một chiếc đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không gặp gỡ, thiệt sự một loài hoa kỳ lạ.

Mạn Đà La – Mạn Châu Sa: đều chuyện không kể

Kích thước thiệt của Ảnh trên

Về Bỉ Ngạn hoa, gồm một vài truyền thuyết như thế này. Tương truyền trước đây có hai bạn tên khác nhau, hotline là Bỉ với Ngạn*, ông trời đã chính sách hai người bầy họ vĩnh viễn ko thể gặp mặt lại, tuy nhiên hai người họ lại cảm quí nhau, trong tâm địa lúc nào cũng luôn luôn nhớ cho tới đối phương… Rốt cuộc có một ngày, bọn họ ko thèm chú ý tới luật pháp của ông trời nữa nhưng mà len lén chạm chán mặt nhau. Sau khi bầy họ gặp gỡ mặt, Bỉ phát hiện tại Ngạn là một thiếu nữ xinh đẹp như hoa, mà Ngạn cũng đôi khi phát hiện nay Bỉ là một chàng giới trẻ anh tuấn tiêu sái, bọn họ mới gặp mặt đã thân, lòng yêu thương say đắm, liền hứa hẹn ước cùng cả nhà gắn bó trong cả đời, ra quyết định đời đời kiếp kiếp, vĩnh cửu ở và một chỗ.

(*) thần thoại này khác với thần thoại của Mạn Châu và Sa Hoa:

Kết quả đã làm được định trước, bởi vì trái cùng với giới điều khoản của trời, đoạn tình cảm cuối cùng cũng bị vô tình bóp chết. Thiên tào hạ xuống nghiêm phạt, cho hai fan họ một lời nguyền độc ác không gì sánh bằng, nếu lũ họ đang không lưu ý tới vẻ ngoài trời mà lại lén chạm mặt mặt nhau, vậy nhằm cho bọn họ biến thành hoa và lá của một gốc cây hoa, chỉ với loài hoa này cực kỳ kỳ lạ, gồm hoa thì không tồn tại lá, mà gồm lá thì không tồn tại hoa, đời đời kiếp kiếp kiếp kiếp, hoa cùng lá không cùng xuất hiện. Đời này sẽ định trước là ko thể chạm chán nhau.

Sau khi truyền thuyết thần thoại này được luân hồi vô số lần, tất cả một ngày Phật đi ngang qua đây, thấy một gốc cây hoa trên mặt đất bao gồm khí độ phi phàm, đỏ rực như lửa, Phật liền đi tới trước phương diện nó lưu ý tỉ mỉ, chỉ vừa mới xem đã hoàn toàn có thể nhìn thấu được bí ẩn trong đó. Phật cũng không bi thương, ko phẫn nộ, ông đùng một phát ngửa mặt thăng thiên cười dài ba tiếng, gửi tay rút hoa này thoát ra khỏi mặt đất. Phật cố hoa ở trong tay, cảm khái nói: “Kiếp trước những ngươi đã thề không thể chạm chán lại nhau, sau bao nhiêu lần luân hồi, yêu nhau lại chẳng thể nào tay trong tay, cái gọi là phân phân phù hợp hợp bất quá chỉ nên duyên sinh duyên tẫn mà thôi, trên bạn của ngươi đã gồm lời nguyền của thiên đình, khiến các ngươi cho dù duyên tẫn cũng ko tán, duyên khử cũng ko phân, ta quan yếu giúp ngươi cởi bỏ lời nguyền này được, chỉ có thể mang ngươi đi tới miền rất lạc, mang đến ngươi tha hồ nở rộ ở đó a.”

Trên đường đi tới miền cực lạc, lúc đi qua sông Vong Xuyên trong địa phủ, Phật không cẩn thận để nước sông làm cho ướt áo quần của mình, mà vị trí bị ướt cơ lại chính là chỗ Phật cất gốc cây hoa đỏ nọ, ngóng tới lúc Phật tới được bờ bên đó Vong Xuyên rồi, tháo dỡ gói đồ của mình ra quan sát lại, tức khắc phát hiện tại đóa hoa đỏ rực ấy đã trở thành màu thuần trắng, Phật trầm bốn chỉ vào chốc lát, liền cười to nói: “Đại hỉ không bởi đại bi, ghi lại không bởi quên lãng, đúng phải trái sai, sao rất có thể phân rõ được chứ, hoa tốt, hoa tốt nha.” Phật rước đóa hoa này trồng làm việc miền rất lạc, điện thoại tư vấn nó là Mạn Đà La hoa, chính vì nở sinh hoạt miền cực lạc (bỉ ngạn), nên còn được gọi là Bỉ Ngạn hoa.

Xem thêm: Goi Điện Thoại Có Hình Ảnh Danh Bạ Toàn Màn Hình Khi Có Người Gọi Đến

Thế nhưng lại Phật chần chờ rằng, lúc ông nghỉ ngơi trên sông Vong Xuyên, hoa bị nước sông làm phai màu vẫn đem tất cả red color của nó giữ lại dưới nước, cả ngày khóc thét không xong nghỉ, khiến cho kẻ không giống nghe thấy nhưng mà bi thương. ý trung nhân Tát Địa Tạng* thần thông phi thường, biết được hoa Mạn Đà La sẽ sinh trưởng, tức thì tới mặt bờ Vong Xuyên, ném một hạt giống vào giữa lòng sông, chỉ trong chốc lát, một đóa hoa càng đỏ tươi hơn trước đã bay ra khỏi nước, Địa Tạng bắt đem nó giữ lại trong tay, thở dài nói: “Ngươi thoát thân đi, còn được tự do tự tại, bởi vì sao đề nghị đem hận ý vô vàn này giữ lại trong chốn địa ngục vốn vẫn khổ hải vô biên chứ? Để ta mang đến ngươi có tác dụng sứ mang tiếp đón, hướng dẫn linh hồn trở về phía luân hồi, lưu giữ kỹ màu sắc này của ngươi a, cực lạc đã gồm Mạn Đà La hoa rồi, vậy ta điện thoại tư vấn ngươi là Mạn Châu Sa hoa vậy.”

(*) bồ Tát Địa Tạng: Một vị người thương Tát chuyên cứu độ sinh linh trong Địa lao tù và trẻ con yểu tử. Bao gồm khi Địa Tạng cũng là tín đồ được xem như là chuyên tương hỗ lữ hành phương xa. Đó là vị người yêu Tát tuyệt nhất được miêu tả với bạch hào (lông trắng xoáy nằm giữa hai mắt, sa. ūrṇā) trên trán, 1 trong ba mươi hai tướng xuất sắc của một vị Phật. Địa Tạng tốt cầm suôn sẻ châu (sa. Cintāmaṇi) với Tích trượng gồm sáu vòng, biểu lộ của sự cứu vãn độ chúng sinh của bồ Tát vào Lục đạo (sáu mặt đường tái sinh).

Từ ni về sau, trong dương thế chỉ gồm hai các loại Bỉ Ngạn hoa hoàn toàn bất đồng, một nhiều loại sinh trưởng sống miền rất lạc, một một số loại sinh trưởng ở ven bờ Vong Xuyên. (lưu ý: cả bờ Vong Xuyên và miền cực lạc đều nằm ở vị trí bờ bên kia = bỉ ngạn, nên đều là hoa Bỉ Ngạn)

Bỉ Ngạn hoa từ đó sau này nở ở mặt bờ Vong Xuyên. Fan chết thường cách theo con đường hoa này mà lại đi đến cầu Nại Hà, ngửi mùi thơm hoa đã nhớ tới bản thân kiếp trước. Một mảnh đỏ thẫm này, như máu, mỹ lệ, yêu thương diễm. Cha ngày trước cùng sau xuân phân (khoảng 20, 21 tháng 3), và ba ngày trước và sau thu phân (22, 23, 24 tháng 9), chính là thời tự khắc hoa nở chuẩn nhất. Hoa nở, trên bờ mặt kia của sự việc sống và mẫu chết. Mọi bạn tuy chú ý nó đến mê muội tuy nhiên lại càng sợ hãi, vì vậy mới xem nó là loài hoa của tai họa, của tử vong và phân tách lìa.

Một truyền thuyết thần thoại khác

Lại qua không ít năm, vào thiên hạ bao gồm hai tình nhân nhau say đắm, tuy nhiên có một năm nọ, người con trai trong lúc đi làm việc ở khu vực xa đã bất hạnh gặp nạn, hắn đi tới bên bờ Vong Xuyên, thấy trước mắt là 1 mảnh đỏ tươi như máu, trong lòng đau đớn không gì sánh được, hắn khóc rống lên nói: “Ta không thích luân hồi, ta đề nghị đi về kiếm tìm thê tử của ta, nàng còn ở trong nhà chờ ta.” Hắn lảo đảo đi cho tới trước mặt dạn dĩ Bà sống đây, trước lúc uống canh Vong Tình, hắn hỏi mạnh Bà, vày sao trong khắp trần gian muôn màu muôn vẻ, lại có duy độc loại nước này khiến người đề nghị quên hết chuyện tình cảm (vong tình). Bạo gan Bà cười cơ mà không nói, chỉ ý muốn hắn mau uống mang lại nhanh, hắn ngơ ngác nhìn bát canh, nói: “Người người đều đề xuất vong tình, ta vẫn tiếp tục không quên, sau thời điểm luân hồi, ta cố định sẽ đi kiếm thê tử của ta.”

Vợ của bạn nam nhân nọ sau thời điểm biết được chết choc của hắn, bi thống tột cùng, vài ba lần tìm tới cái chết phần lớn bị người nhà đất của hắn cứu giúp được, sau cùng nữ tử đã đáp ứng sẽ không mức giá hoài bản thân bản thân nữa, tuy nhiên sẽ thủ ngày tiết cả đời. Người nhà phái nam tử nọ thấy tính cách phái nữ cương liệt, sợ nhắc lại chuyện xưa sẽ khiến cho nàng yêu mến tâm, cũng cảm thấy đàn bà có lòng thủy chung, liền lâm thời thời đáp ứng nhu cầu nàng, chờ sau khi tình tự của bạn nữ ổn định lại, khuyên con gái tái giá cũng ko muộn. Cứ như vậy, cô bé đó liền tiếp tục ở lại đơn vị chồng, phụ thuộc việc vá khâu làm kế sinh nhai.

Lại nói nam tử kia sau khi luân hồi, quả thực đã ra đời trong trấn nhỏ tuổi mà hắn và vk đã bên nhau sống thông thường lúc trước, năm tháng như thoi đưa, bất tri bất giác nhì mươi năm đang qua rồi, một ngày cơ hắn đi ngang qua cửa nhà của nữ tử góa phụ nọ, trong thâm tâm cảm thấy là lạ, liền tạm dừng nhìn nhoáng qua trong chốc lát, một cái nhìn này, vừa vặn vẹo bị bạn nữ tử trước phương diện thấy được. Sau khoản thời gian luân hồi, tướng mạo mạo với khí hóa học của fan nam tử này phần đông đã hoàn toàn thay đổi, tuy vậy nữ tử vừa bắt gặp hắn, nước mắt vẫn ào ào chảy xuống, thiếu nữ đi tới trước phương diện hắn, nói một câu: “Chàng đã đi vào tìm ta rồi.” Liền bổ xỉu bên trên đất. Phái nam tử vừa thấy một lão bà không quen không biết bổ xỉu trước khía cạnh mình, chóng vánh kinh hãi vứt chạy.

Về sau người đàn bà tử này bị bệnh trở nặng không dậy nổi, trước khi chết còn lẩm nhẩm nói đồ vật gi đó, mặc dù vậy thanh âm vượt nhỏ, không có ai nghe rõ được, vì vậy cũng ko có xem xét tới, nàng sau cùng cũng tung ra hai dòng nước mắt bằng máu, về chầu Diêm vương. Nữ giới tử khi đi tới Địa phủ, gặp Mạnh Bà, đùng một cái khẽ hỏi: “Lão bà bà, trước đây có một tín đồ nam tử vẫn từng ở vị trí này nói mang đến bà biết, hắn sẽ không bao giờ quên ta, khăng khăng sẽ quay về tìm ta đúng không?” táo tợn bà gật đầu. Phái nữ tử rất là đau lòng, nức nở nói: “Vậy vày sao hắn quay trở lại cũng không nhận biết ta, chỉ cần hắn nói với ta vài câu, trước lúc ta bị tiêu diệt đến gặp gỡ ta một lần cũng rất được mà.” táo tợn Bà vỗ vỗ vai nàng, nói: “Các ngươi thân thương nhau như vậy, ta khôn xiết tán thưởng dũng khí của hai người, bởi vậy đi, nhị mươi năm sau sẽ sở hữu được đáp án, ta đồng ý cho cô chú ý một lần, chỉ với trước kia cô quan yếu chuyển nỗ lực đầu thai, phải ở chỗ này chịu đựng khổ nhị mươi năm, cô có nguyện ý không?” con gái tử nói: “Ta nguyện ý, không thấy được được đáp án, ta không bỏ được cảm xúc ta giành riêng cho chàng, mặc dù đầu thai chuyển thế, cũng trở thành đau lòng cả một đời.” nỗ lực là cô gái này được dũng mạnh Bà giao cho câu hỏi nhổ cỏ bên bờ hoa Bỉ Ngạn, kỳ thật vốn chẳng có cây trồng nào ở đây để mà lại nhổ cả, tuy vậy trong mắt cô bé này lại thấy được được có rất nhiều cỏ dại, bởi vì vậy cứ nhổ rồi lại nhổ, vĩnh viễn cũng nhổ không không còn được, cứ như vậy ngày qua ngày, năm vừa qua năm.

Hai mươi năm sau, dạn dĩ Bà đưa chị em tới trước cửa ngõ luân hồi, nói: “Cô đứng tại đây nhìn, nhưng lại không được nói chuyện, người cô đợi hai mươi năm tiếp đây rồi.” cô nàng kích động đứng ngồi không yên, thật vất vả mới bình phục trung khu tình của mình, khẩn trương mà đứng đó chờ bạn cô yêu thương xuất hiện. Sau cùng hắn cũng đi tới, nguyên lai hắn bị bệnh, vị không được chữa tốt nên chỉ mới 40 tuổi đã chết. Hắn đi tới trước phương diện cô và táo bạo Bà, mạnh mẽ Bà gửi một bát canh Vong Tình đến hắn, hắn nạm lấy định uống, cô nàng liền nóng tính nói: “Chàng đang quên lời đại trượng phu nói rồi sao?” nam tử nhìn nữ một cái, cầm chén canh trong tay uống cạn một hơi, lấn sân vào cửa luân hồi.

Mạnh Bà nhìn cô bé thất hồn lạc phách, nói, ái tình là cái gì a? Bất quá là 1 trong chén canh nhưng mà thôi, cô cũng uống tức thì đi, có thể quên hay là không không bắt buộc do cô định đoạt, tất cả kiếp này, nhưng không tồn tại kiếp sau, cho dù cô có nhớ kỹ đi nữa, hắn nếu như như đã quên, vậy thì bao gồm khác gì thật sự quên chứ?Kinh Phật ghi chép “Bỉ Ngạn hoa nở một nghìn năm, tàn một ngàn năm, hoa cùng lá mãi không gặp gỡ mặt. Tình không vì nhân quả, duyên đang định sống chết.”

Tổng kết, ý nghĩa

Cái đẹp mắt của Mạn Châu Sa Hoa, là vẻ đẹp chẳng lành của yêu thương dị, tai nạn, tử vong và phân tách lìa. Có lẽ chính vì màu đỏ thẫm tươi tắn của nó làm cho những người ta tương tác đến máu, cũng có lẽ cũng chính vì thân của nó có chứa kịch độc, trong các tác phẩm văn học, hình mẫu của nó thường contact với những khái niệm như “điên cuồng, huyết tanh” v…v… Trong bộ truyện Mirage of Blaze của tác giả Mizuna Kuwabara, cảnh máu tươi xịt ra lúc Kagetora tự gần cạnh được tác giả mô tả tựa như 1 dàn hoa Bỉ Ngạn nguyên nhân là vậy.Bỉ Ngạn hoa nở, nở sống bờ bên kia thế giới, chỉ là một trong những khối đỏ rực như lửa; hoa nở không lá, lá mọc ko hoa; thuộc nhớ cùng thương tuy nhiên không được chạm mặt lại, chỉ rất có thể một thân một mình ở trên tuyến đường cực lạc. Cũng vì thế mà có người tiêu dùng nó để gia công ví dụ cho hầu hết chuyện tình không có kết quả. Tuy vậy Phật gia lại nói “Mặc dù ái tình không có kết quả, mặc dù vậy Bỉ Ngạn vẫn nở hoa rất bùng cháy rực rỡ đấy thôi.” Đã từng nghe được một quãng radio trên mạng internet nói cố kỉnh này: “Một bạn được sống ý nghĩa sâu sắc ở chỗ, chúng ta sống vị hy vọng, bất khuất và dũng khí của họ; ví như như cũng chính vì gặp đề xuất trắc trở, lose cùng xấu số làm mất đi mong muốn được sống, cũng tương tự tinh thần bất khuất và dũng khí của phiên bản thân, cái đang chờ đón họ làm việc phía trước cũng chỉ có thể là thống khổ, tuyệt vọng và chán ngán mà thôi.” công dụng không bắt buộc là kết thúc, chỉ cần phải có hy vọng cùng dũng khi như Bỉ Ngạn thì vẫn sẽ nở hoa một cách rực rỡ. Trong tình cảm cũng vậy, sự nghiệp cũng vậy, mà cuộc sống cũng vậy!

Mạn Châu Sa Hoa — Phật giáo hotline là vậy, cũng được xưng là Bỉ Ngạn hoa, hoa nở nghỉ ngơi bờ vị trí kia sông Tam Đồ, thân ranh giới của người, yêu và ma, một vị trí mà mãi mãi không tồn tại cách nào mang đến đó được. Tương truyền mùi hương hoa hoàn toàn có thể gợi lại ký kết ức của bạn chết khi còn sống, có fan nói Mạn Châu Sa Hoa vốn có màu trắng. Khi kêt nạp linh hồn bạn chết sẽ trở thành màu đỏ rực.

Thơ ca(Bài thơ này không có nguồn gốc, cũng chẳng biết liệu có phải là thơ không nữa. Nhưng sau khoản thời gian dò dò thì ngoài ra nó là tổng phù hợp từ lời bài hát, từ bỏ truyện, thơ cùng Kinh Phật.

Bỉ Ngạn hoa, dậy lên bờ đối diệnĐứng trước cầu Nại Hà biết ráng nàoNhìn xuống dưới, chính là Vong Xuyên thủyTam Sinh thạch, có khỏe khoắn Bà kế bênCõi nát bàn thần túng bấn cùng tương luyếnKiếp phù thế mộng mị phí thời gianDuy chỉ bao gồm ngày tàn thuộc năm thángThời gian qua cấp tốc như gió reo caBỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diệnBờ Vong Xuyên, vậy nhưng cũng quên sôngĐứng trước mong Nại Hà làm thế nào biếtTrên Tam Sinh, ghi chép hết ba đờiKiếp này vẫn biết không còn chuyện kiếp trướcĐá Tam Sinh, không hề thiếu cả bọn họ tênBỉ Ngạn hoa, trào dâng bờ đối diệnChỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâuNở nghìn năm, ngàn năm hoa cũng lụiHoa với lá, dài lâu chẳng gặp gỡ nhauChuyện tình cảm không hẳn vì nhân quảDuyên phận này, đang định tử sinh rồi.Mạn Châu Sa HoaBỉ Ngạn hoa nởNở bờ đối diệnĐỏ rực một vùngCùng nhớ thuộc thươngLại chẳng được gặpMột bản thân một cõiBên kia rất lạc.Vào ban đêm đóTrong mộng chạm chán nhauNgươi màu trắng thuầnNhư sen không rễCòn ta màu đỏNhư hoa Bỉ Ngạn.Ngươi, tái nhợt như tuyếtTa, đỏ tiết như ma.Ngươi, thoải mái và dễ chịu giữa hồ nước Thiên Sơn không bến bờ rộng lớnTa, im thin thít ở vùng Hoàng Tuyền u ám mờ mịtMột khắc ấyYêu đề xuất ngươiChính là số kiếp của sinh mệnh.Không còn con đường để trốnKhông còn địa điểm để điTa đang vẫn mãi hóng mãi đợiBa nghìn năm thiết bị đổi sao dờiNgươi sau cùng rồi cũng già đi mấtTa thì vẫn luân hãm mãi như xưaNgươi tiếp cận bến đò sinh sống phía trướcSông mịt mù, dòng nước lững lờ trôiNém mang lại ta một thú vui nhợt nhạtCanh mạnh bạo Bà, cạn bát tự bao giờ.Cứ như vậy, mong Nại Hà ngươi bướcTâm này đã tĩnh lặng tựa nước sôngVà trái tim, nặng trĩu trĩu giống hệt như đáĐành khép lại nhành hoa rối loạn này.Tâm đau như vỡ nátTâm chết trong vô vọngTa đưa tình mùi thơm hoa triền miênThay cho bát canh đắng quên béng mấtTa còn sốngKhông gồm linh hồn, chỉ gồm thân thểThế dẫu vậy mà, vẫn kiên định yêu ngươiMạn Châu Sa HoaBỉ Ngạn Hoa đóMãi ở mặt kiaThản nhiên nở rộ.Thử Ngạn trọng tâm đâyChỉ ở bên nàyHãy còn lưỡng lựBao chuyện im hoa, gởi hết mang đến mưa gióBao trần thế mộng, tùy thuộc vào nước Đông xoayXem hết phần nhiều dập tắtTan phát triển thành những tự khắc ghi.Tình yêu thương này vốn dĩ là của taTrên tín đồ ngươi mặc sức mà nở rộNgươi lôi ra giẫm đạp lên bên trên nóĐánh rơi ta sinh sống miền rất lạc này.Kiếp trước, họ cùng nhau bay lượn dưới một mảnh trờiKiếp này, ngươi làm việc bờ mặt đó, ta ở bờ mặt đâyTa ngóng nhìn khuôn mặt ngươi ngân ngấn nướcCảm nhận thấy cả giờ ngươi tung nát cõi lòngNhưng lại chẳng thể nào giúp fan lau khô dòng lệ đắng.Nở cho hoàn mỹ, trổ bông rồi…Yêu đến cuối cùng cũng giống như hoa nở đến cuối cùng…Những cam kết ức lưu giữ bất vượt là mỗi một cánh hoa mà thôiGió thổi đi rồi, sẽ không còn nữaTim đã từng yêu, khắc sâu trong ký ứcNgười đã có lần yêu, chớp đôi mắt chẳng thấy đâuThứ luôn nhớ được, đó là cảm giác.Xem hết đều dập tắtTan vươn lên là những tương khắc ghi.Ta đứng ngơi nghỉ chân trời góc biểnNghe tiếng khu đất đai mới nảy mầmĐợi hoa quỳnh dâng lên một lần nữaĐem hương thơm giữ lại vào giữa tháng năm.Bờ vị trí kia chẳng có lấy một ánh đuốcTa vẫn thế ngắm nhìn xung quanhMặc cho khung trời đen lướt qua làn tóc trắng.…Ngươi là 1 trong những đóa Bỉ Ngạn rực rỡMãi vẫn luôn là thứ cám dỗ trí mạng độc nhất của taTa sử dụng văn tự tập bơi qua sóng mắt sâu thẳm nọMà trong đó là biết bao mon năm cùng nước mắt người.Cuối cùng rồi cũng thừa nhận chìm ta thiệt sâu thiệt sâu sinh sống trong ấy.Đóa hoa đỏ rực như lửaThiêu đốt cả đám mây xa vời của hoàng hôn.Dưới ánh tà dương, nhờ vào nước cơ mà ca hát.Dập dờn trầm bổng, là sóng gợn ưu thươngVươn nhiều năm tay raVẫn là cả đời thiết yếu chạm đếnQuay đầu chú ý lạiVẫn là cự ly xa xôi chẳng thể đuổi kịpTheo gió bay điLà giờ đồng hồ ngươi thở dàiCòn bao gồm cánh hoa điêu linh bi quan bãBờ mặt kia, chưa từng đếnLuôn là nơi dựa hạnh phúc nhất của kiếp nàyHay là cứ vì thế mà mong ngóng phía xaGửi gắm những tứ tự mơ hồ này theo đó.

Về Bỉ Ngạn thật gồm lắm truyền thuyết, cả Vong Xuyên cùng Tam Đồ nữa, hiểu mãi rồi không biết không giống nhau chỗ nào.Nhưng dù gì thì thần thoại cổ xưa vẫn là truyền thuyết, các bạn cứ đọc đến vui và bổ sung cập nhật thêm kiến thức chém gió thôi nhé.Ngoài ra, còn rút được một kết luận đáng giá: khiếp Phật nói, tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử. Duyên đã tận thì tình cũng hết, tất cả kiếp này nhưng không có kiếp sau, bởi vì vậy các bạn chỉ nói yêu thương thôi, chớ nói yêu trường tồn nhé…