20 năm trước, diễn viên, ca sĩ lưu Nhược Anh của tuổi 30 thành công xuất sắc lẫy lừng, vang danh nhân gian với những phần thưởng nghệ thuật lớn bé dại đã xuất bản ca khúc “Sau này”. Dẫu vậy cũng là lưu lại Nhược Anh một trong những năm mon đó, trong thời điểm tháng chín muồi tốt nhất của đời fan phụ nữ, lúc hát về tình yêu, cô lại hết về sự việc tiếc nuối, dang dở:

“Sau này,

Khi em vẫn học được yêu thương là như vậy nào

Thì đáng tiếc, anh đã mất tích giữa biển người mênh mông.

Bạn đang xem: Chúng ta sau này cái gì cũng có chỉ là không có nhau tiếng trung

Sau này,

cuối thuộc dưới hàng lệ em sẽ hiểu ra

Có những người dân đã bỏ lỡ thì sẽ mất nhau mãi mãi…”

Chắc hẳn, nếu giống như các cậu trai, cô gái nào từng lầm bầm theo tiếng nhạc của “Sau này” vào thời điểm ấy thì chắc hẳn rằng giờ đây… họ đã trở thành những ông bố, bà mẹ, đã cách qua chiếc gọi là “thanh xuân” rất mất thời gian rồi. Chỉ gồm điều, không biết lúc nghe tới tiếng nhạc đựng lên lần nữa, họ gồm còn rơi nước đôi mắt nhiều như những năm tuổi trẻ ấy?

Có còn rơi nước đôi mắt nữa hay không? Hãy nhằm Lưu Nhược Anh một lần nữa giúp ta tìm thấy đáp án. 18 năm sau, lúc đã giáp với tuổi 50, khi đang đủ thâm trầm cùng từng trải để xem mọi lắp thêm trên đời này rõ hơn, thâm thúy hơn, người phụ nữ được ưu tiên gọi với cái thương hiệu hết sức và lắng đọng là “Trà Sữa” sẽ đưa phần đa tâm tình trong bài xích hát của bản thân chuyển thể thành một bộ phim truyện điện ảnh. Và tập phim đó chính là “Chúng ta của sau này” hay còn gọi với cái brand name quốc tế là Us & Them.

Phim kể về hai bạn trẻ là Lâm kiến Thanh với Phương tè Hiểu, tình cờ gặp nhau bên trên chuyến xe cộ lửa từ bỏ Bắc tởm về quê nạp năng lượng Tết. 10 năm sau, cũng vào thời điểm cận Tết, chúng ta lại một đợt nữa tình cờ có mặt trên và một chuyến bay về Bắc Kinh. Trong veo 1 thập kỷ dài đằng đẵng ấy, song trẻ đã cầm lấy tay nhau đi qua không hề ít những thăng trầm vào cuộc sống, đã thuộc nhau ao ước rồi cùng mọi người trong nhà thực hiện, cùng nhau điên cuồng với tuổi trẻ tuy thế cũng bởi vì tuổi trẻ nhưng mà làm tổn hại đối phương. Bởi bao gồm một câu nói rất đúng “tình yêu với sự nghiệp bao gồm mấy khi chịu sánh bước cùng nhau trong những năm tháng fan ta nên quăng bản thân ra giữa cuộc sống rộng lớn?”

Làm một bộ phim về sự xích míc giữa nhị thứ đặc biệt quan trọng không nhát gì nhau trong cuộc đời mỗi cá nhân là tình yêu với sự nghiệp, lưu lại Nhược Anh đã dùng phần lớn phương thức mới để đi trên một tuyến phố cũ. Cô không chỉ là sử dụng lối nói chuyện new mẻ, độc đáo và khác biệt mà còn mượn ngôn ngữ của điện hình ảnh để truyền tải hồ hết dụng ý thẩm mỹ và nghệ thuật vô cùng tinh tế và khéo léo. Sự tinh tế và sắc sảo của lưu Nhược Anh được miêu tả thế nào và cho đâu, hãy thuộc Phê Phim bọn chúng mình tò mò nhé!Đầu tiên là về cách đặt tên phim. Tựa phim “Us and them” dịch ngay cạnh nghĩa bao gồm nghĩa là bọn họ và họ. Tưởng như là những con bạn khác nhau. Tuy nhiên, thực ra, “chúng ta” cùng “họ” ở đây lại đó là cùng một người. “Chúng ta” của năm đó vẫn còn tồn tại nhau nhưng “Họ” của những năm sau này chắc rằng đã rời xa nhau mất rồi. “Chúng ta” của rất nhiều năm đó với những hoài bão xa xôi, đã từng mơ mộng chinh phục Bắc gớm hoa lệ tuy nhiên “họ” của rất nhiều năm sau này, khi đã có toàn bộ mọi thứ, liệu Bắc khiếp trong đôi mắt họ bao gồm còn phù hoa bùng cháy rực rỡ đến thế, liệu bên cửa, tiền bạc, địa vị và danh vọng có còn là một thứ mà họ quan tâm? “Chúng ta” – “họ” được liên kết với nhau bởi từ và, ngỡ như gần ngay trước mắt mà lại lại giải pháp nhau cả một quãng thanh xuân. Cùng ở trong bộ phim này, “chúng ta” và “họ” phương pháp nhau đúng 10 năm cuộc đời.


*

“Us và them” đặt mốc thời gian bắt đầu vào trong năm 2007 và ngừng vào 10 năm sau đó, năm 2017. Số lượng 10 vốn tượng trưng cho sự viên mãn, vẹn tròn. Chỉ nhớ tiếc rằng, có lẽ cả bộ phim truyện này, chỉ có hành trình “10 năm” là vẹn tròn, số đông thứ còn sót lại thì không. Thời lượng phim là 1 trong tiếng 59 phút, chỉ còn một 1 phút nữa thôi sẽ đụng đến dòng mốc 2 tiếng đồng hồ tròn trịa. Poster phim thì từng chữ những thiếu đi một nét. Lưu giữ Nhược Anh đã phân tích và lý giải rằng “Sau này không có chúng ta, sẽ không thể trả chỉnh”.

Bên cạnh đó, phim được lấy ý tưởng từ tè thuyết “Đón năm mới, hãy về nhà” của chính Lưu Nhược Anh. Chắc hẳn rằng vì vậy nên thanh nữ đạo diễn đã chọn dịp tết Nguyên Đán làm cho cột mốc lưu lại những biến đổi và đổi khác của cả hai. đầu năm là thời điểm chuyển giao giữa mẫu cũ và mẫu mới, là thời tự khắc đoàn tụ, sum vầy, cũng chính là thời khắc mang đến con bạn ta biết bao hy vọng. Ghi nhớ lại các phân cảnh thứ nhất trong phim, dưới music rạo rực của pháo hoa với màu sắc tỏa nắng rực rỡ của năm mới, đái Hiểu với Kiến Thanh những năm tuổi 20 đầy tâm huyết nói lên mong mơ của mình. Con kiến Thanh hy vọng tìm được công việc mới tốt hơn còn ước mong mỏi của Tiểu hiểu là lấy được một anh chồng Bắc Kinh.

Nhưng đầu năm cũng là thời gian nhạy cảm bởi đấy là thời điểm tuyệt nhất trong năm khiến con bạn ta nhìn được rõ được bạn dạng thân cô đơn đến cầm nào, thua kém đến cố nào. Vậy phải nếu như nỗi buồn xảy ra vào thời điểm Tết, nỗi bi quan ấy sẽ tăng thêm gấp bội. Hình hình ảnh bữa ăn đoàn viên ngày đầu năm mới của mái ấm gia đình Kiến Thanh nghỉ ngơi quê nhà dần dần vơi người, cho đến khi chỉ còn người bố ngồi lại mặt ly rượu trắng với hình hình ảnh Tiểu Hiểu âm thầm lặng lẽ rời đi vào nước đôi mắt đúng đêm giao thừa khiến cho bất cứ ai ai cũng cảm thấy trùng lòng.

Trong thời khắc tín đồ ta đếm ngược đón năm mới, thân tiếng pháo hoa như mong muốn xé tan bầu trời, sự cô đơn của không ít người già neo solo như ông bố, sự lạc lõng của những cô gái đơn độc nơi xứ fan như tiểu Hiểu, sự tuyệt vọng của một phái mạnh trai chưa tìm kiếm được tiền như loài kiến Thanh được tồn tại quá đỗi chân thật, khiến ta bắt buộc thốt lên, nó thừa buồn, nó đã quá thê lương rồi.


*

Năm 2008, thủ đô Bắc gớm hoa lệ được lựa chọn làm khu vực đăng cai cố vận hội Olympic. Ca khúc “Bắc Kinh mừng đón bạn” vang lên sinh sống khắp đều miền của quốc gia tỷ dân, thậm chí là là trong tòa nhà của kiến Thanh sống quê. Đây cũng chính là cột mốc lưu lại sự cải tiến và phát triển vượt bậc của trung quốc và chỉ với một màn khai mạc nắm hệ vận hội hoành tráng, Bắc tởm đã phơi bày chocả thế giới biết sự hùng vĩ, hoa lệ, và dáng vóc lớn dũng mạnh thần kỳ của nó.

Xem thêm: Khôi Phục File Shift Delete Chi Tiết, Khôi Phục Dữ Liệu Vừa Shift Delete

Dường như câu hát “Bắc Kinh đón nhận bạn, hầu như kẻ ảo tưởng là những người tiên phong. Phép màu sẽ mang lại với phần đông ai gồm đủ dũng khí” vẫn reo rắc niềm tin và mong muốn để những người dân trẻ tuổi ôm lấy dũng khí bám trụ lấy mảnh đất này. Đối với chúng ta Bắc Kinh là một phép màu, vày họ tin tưởng rằng “mỗi lần bắt gặp Thiên An Môn lại cảm giác sắp gồm điều gì đấy kỳ diệu xảy ra”. Hay buộc phải chăng cũng chính vì họ là hầu như con bạn trẻ tuổi, họ đam mê sự chinh phục, cái xúc cảm được chiến thắng trên mảnh đất nền nhiều cạnh tranh đã khiến họ mơ ước vươn lên hơn cả?

Bắc kinh hiện lên trong niềm mơ ước của con kiến Thanh với Tiểu Hiểu đẹp đẽ là thế, nhưng sau cùng những gì bọn họ trông thấy lại chỉ là.. Những con hẻm nhỏ bé, chật chội, hầu hết khu chống trọ ẩm mốc tối tăm, phần đa hàng cửa hàng lề hàng không được sạch sẽ cho lắm, ga tàu thì đầy rẫy bạn nghèo mong muốn kiếm thêm bằng phương pháp buôn lậu. Với đó mới đó là Bắc Kinh, một Bắc Kinh chân thực và trần trụi nhất. Một Bắc Kinh eo hẹp và khốc liệt như vậy nhưng vẫn có không ít người ước ao bám lấy nó, muốn chinh phục nó.

Đây không hẳn một câu chuyện xa xôi nào đó mà có lẽ rằng nhìn vào họ, tương đối nhiều người sẽ thấy phiên bản thân mình trong đó. Không phải Bắc Kinh vậy nên Nhật Bản, là nước Mỹ, là trời Âu,.. Người nào cũng từng mơ một giấc mơ Mỹ, ai cũng từng nghĩ về nó bằng những mộng mong xa vời, nhưng gồm ai đủ tỉnh táo để xem ra sự khốc liệt và tuyên chiến và cạnh tranh của hầu hết thứ call là “giấc mơ”? Họ giữ được vị trí vào nó và để rồi họ đã nhận được được gì? chắc rằng thông qua số trời của từng nhân vật, lưu giữ Nhược Anh đã vấn đáp cho câu hỏi đó rồi. Chúng ta sẽ thuộc phân tích những nhân vật để sở hữu được câu trả lời nhé!


*

Phương Tiểu hiểu (Châu Đông Vũ) và Lâm kiến Thanh (Tỉnh Bách Nhiên).

Kiến Thanh gồm một khát khao đó là được nên danh ở đất Bắc Kinh. Khao khát ấy của cậu được xuất phát điểm từ người bố. Vì tía cậu đã bỏ lại toàn bộ đề về quê chăm lo mẹ khi bà có thai cậu đề xuất ngay từ bé dại chàng trai này vẫn tự nhủ chắc hẳn rằng khi lớn, cậu sẽ rời khỏi nơi này và có con phố riêng. Con kiến Thanh luôn cảm thấy quê mình qua bao năm vẫn chẳng đổi khác gì nhiều, ngày trải qua vô cùng dài, nó khác hoàn toàn với nhịp sống mau lẹ thành thị. Tốt nghiệp đại học, nỗi khát vọng này của cậu béo dần lên khi anh em xung quanh dần tất cả được quá trình tốt và thành công. Trong cả đến đứa bạn Tiểu Hiểu, cô cũng chỉ lưu ý đến những chàng trai có công việc ổn định và gồm nhà tại Bắc Kinh. Cậu ngây thơ tin rằng dùng hết chi phí thưởng để thuê chiếc xe đắt tiền về quê nạp năng lượng Tết cùng tranh trả hoá đơn bữa tiệc sẽ khiến cho người ta đánh giá cậu là người có tiền.

Tuy nhiên cậu vẫn sai, từ từ vì áp lực nặng nề cơm áo gạo tiền, Lâm kiến Thanh đã nạm đổi. Cậu trở phải vô tâm, cục cằn với chính người thân trong gia đình của mình. Cậu đã không còn là quý ông trai sẵn sàng chuẩn bị “hái sao trên trời, nhặt trai dưới biển” vì tình nhân mình nữa. Chỉ đến lúc Tiểu hiểu ra đi, loài kiến Thanh mới thực sự quyết tâm nuốm đổi.

Cuối cùng, nhờ bao gồm Tiểu Hiểu, cậu đang thành công. Vừa căn vặn cũng là 5 năm đang tìm ra được con đường cho mình. Con kiến Thanh vui vẻ hoan lạc dùng số tiền tìm được mua nhà, đông đảo tưởng sẽ mang lại cho tía và Tiểu hiểu một cuộc sống đời thường no đủ. Tuy vậy bố thì không đồng ý không chịu đựng rời quê lên thành phố còn tình nhân thì lại nói “Nếu anh cho rằng em của vượt khứ ko nguyện thuộc anh trải qua rất nhiều ngày tháng khổ cực. Thì tại sao bây giờ anh lại nghĩ về em đang nguyện cùng anh mặt nhau trải nghiệm những ngày tháng xuất sắc đẹp.”

Chỉ cho đến khi loài kiến Thanh hiểu ra tất cả, lại là lúc cậu và người mình yêu thương thương tốt nhất đã phân chia ly, và phụ vương thì đã hết nữa.

Có tín đồ nói “Đàn ông ban đầu tình yêu với việc chân thành và rồi anh ta bước đầu mơ mộng. Còn Phụ nữ ban đầu tình yêu với sự mơ mộng và dần dần trở nên chân thành.”

Tiểu đọc khi đứng trước tình yêu luôn mơ mộng vẫn yêu được một con trai trai Bắc Kinh, sẽ là một anh công chức có các bước ổn định, có nhà cửa ngõ đàng hoàng. Chị em Tiểu đọc thì nhanh chóng đi lấy chồng ở nước ngoài, còn bố cũng đã mất. Vì phệ lên vào một gia đạo như thế, nên những lúc thân con gái một mình lên thành phố, chiếc khát khao mong muốn bám vào trong 1 chàng trai định hình lấy làm ông xã để phụ thuộc của cô ấy là trả toàn quang minh chính đại và rất có thể hiểu được.

Khi nói tới Tiểu Hiểu, đạo diễn vẫn nhấn rất mạnh tay vào hình ảnh đôi giày của cô. Cô ấy tuyệt mang hầu như đôi giầy đế cao nhiều màu sắc. Chắc rằng đây là cụ thể ẩn dụ cho việc, một cô bé quê như Tiểu đọc đang cố gắng rất các để rất có thể xứng với đều chàng trai Bắc Kinh cùng với cuộc sống phồn hoa ở nơi đây.

Thế nhưng y hệt như Kiến Thanh, cô ấy cũng đã thay đổi. Cô không còn đi đông đảo đôi giầy đế cao ấy nữa. Dần dần từ chỗ mộng mơ Tiểu gọi trở bắt buộc chân thành. Tiểu Hiểu chủ động tỏ tình với kiến Thanh bởi câu nói “Mình đang yêu thương một người. Cậu ấy không hẳn người Bắc Kinh, không tồn tại việc có tác dụng ổn định, không phải người hơn các tuổi, trông cũng đẹp trai một chút.”

Cô ấy nguyện cùng tình nhân chia đôi chén mì, nguyện đi làm việc thêm để kiếm chi phí trang trải cho cuộc sống thường ngày của hai, nguyện chờ xe bus chứ không chịu đi taxi vày nó sẽ tốn của hai tín đồ hai bữa ăn lận. Một cô bé hy sinh các như thế cuối cùng khi người con trai ấy giành được thành quả, bạn bên anh từ bây giờ không yêu cầu là cô và lại là người phụ nữ khác. Tiểu gọi còn tự chế giễu cuộc sống chính mình bởi câu nói chơi chua chát “Buồn cười cợt thật. Đáng lẽ đã rất có thể làm bà xã của anh tuy thế giờ lại chỉ với tình nhân…”

Bạn trai cũ của tiểu Hiểu luôn luôn sống xuất sắc vậy còn cô thì sao, cô gồm sống tốt không? phân vân bạn trai của Tiểu gọi là gã bạc bẽo đã lừa hết tiền của cô hay là người nước ngoài sẽ mua nhà ở cho cô sống Beverly. Nhưng chắc chắn là một điều mang lại đến từ bây giờ cô ấy vẫn còn đó cô đơn. Cuối phim, cô trở về trong ngôi nhà chật hẹp, đồ đạc chất đống, cũng chẳng ai biết cô đang làm nghề gì, có thành công xuất sắc hay không? có lẽ rằng cuộc sống của cô ý ấy sau từng ấy năm ở Bắc Kinh vẫn cứ ở giậm chân tại chỗ như vậy. 

Đạo diễn lưu giữ Nhược Anh (giữa) và các diễn viên Điền Tráng Tráng, Châu Đông Vũ, tỉnh Bách Nhiên

Nhiều bạn đã tinh ý phân biệt sự cô độc của tè Hiểu rất giống với giữ Nhược Anh. Phụ nữ đạo diễn này vẫn cô đơn lẻ bóng trong suốt các năm trời cho tới khi cô bất thần thông báo kết hôn độ tuổi 44. Cô cũng khá được cho là đã sử dụng “Us and Them” nhằm viết về côn trùng tình đối kháng phương thời thanh xuân của mình. Năm 21 tuổi, Nhược Anh chạm chán gỡ và đem lòng yêu thương ca sĩ trần Thăng, anh là fan thầy, bạn dìu dắt cô nhưng lúc đó anh là tín đồ đã có vợ. Tuy vén rõ oắt con giới thân cả hai, nhưng đều gì họ chia sẻ với nhau thực sự vô cùng sâu đậm. Nàng diễn viên đã tặng kèm cho nam giới ca sĩ cuốn sách “Gửi anh của năm 90 tuổi” với lời nhắn nhủ “Em không mong ước cao sang rằng chiếc cây em trồng sẽ cao hơn nữa của bạn khác, cũng không phải nó cao bởi cây của tín đồ khác. Em chỉ mong muốn rằng, đỉnh ngọn cây của em rất có thể vừa vặn nhìn thấy được đỉnh ngọn cây của anh là đầy đủ rồi.”

Còn è Thăng lúc được hỏi vì chưng sao ko đến tham dự buổi diễn của Nhược Anh đã trả lời “Em tất cả giấc mộng của em, tôi tất cả chuyện bạn dạng thân tôi ước ao làm, chuyện của tớ vẫn chưa thành, tôi chỉ mong muốn em vẫn sống tốt.”

Có lẽ bởi đã trải qua muôn nghìn cung bậc thăng trầm của tình cảm như thế, nên lúc làm một bộ phim truyện về tình yêu, cô ấy đã khiến nó hiện tại lên khôn xiết chân thật, thật mang lại trần trụi và day chấm dứt ám ảnh.